Từ khi Internet sinh ra cách đây nhiều thập kỷ đã có nhu cầu cần thiết cho việc định tuyến lưu lượng từ một máy tính này đến một máy tính khác và từ mạng này đến một mạng khác. Khi Internet ngày càng phát triển thì vấn đề định tuyến này cũng ngày càng trở nên phức tạp. Ngày nay có khá nhiều giao thức cho việc định tuyến lưu lượng, chẳng hạn như Border Gateway Protocol và Open Shortest Path First. Border Gateway Protocol là giao thức mà hầu hết người dùng Internet không làm việc trực tiếp với nó, tuy nhiên giao thức này lai cần thiết cho hoạt động của Internet và là một phần quan trọng cho việc dự phòng. Trong bài này, chúng tôi sẽ sử dụng Border Gateway Protocol để truyền đạt các vấn đề phức tạp mà hầu hết mọi người chưa hề biết đến, hoặc chí ít không thường nghĩ đến.
Nền tảng của Border Gateway Protocol (BGP)
Internet được tạo nên bởi hàng nghìn mạng lớn nhỏ khác nhau. Các mạng này được nhóm lại với nhau vào các vùng lân cận được gọi là Autonomous Systems (ASes) (các hệ thống tự trị), mỗi một hệ thống tự trị này có đến hàng chục ngàn máy tính kết nối với nhau. Khi một máy tính trong một mạng tự trị này cần gửi đi các gói dữ liệu đến một máy tính bên trong một hệ thống tự trị khác thì gói dữ liệu này cần phải tìm ra đường đi của nó thông qua các vùng tự trị khác để đến được vùng tự trị mong muốn. Quá trình các gói được truyền thông qua các vùng tự trị này được gọi là định tuyến. Giao thức để thực hiện việc định tuyến này được gọi là Border Gateway Protocol (BGP), xem hình 1 bên dưới để bạn thấy được cơ bản về việc định tuyến giữa hai vùng tự trị logic. Giao thức Border Gateway Protocol (BGP) này khác với các giao thức định tuyến khác, chẳng hạn như Open Shortest Path First (OSPF), đây là giao thức được sử dụng cho các mạng công ty có kích cỡ lớn hoặc trung bình. Mặc dù vậy giao thức OSPF này không thể đáp ứng với các mạng diện rộng như BGP. BGP không bị hạn chế trong việc định tuyến các gói giữa các hệ thống tự trị và có thể hữu dụng cho các mạng doanh nghiệp rất lớn.